Mấy chậu cây nhỏ trong vườn. Ảnh: Chơn Linh

Những năm học cấp hai, mỗi mùa Tết mình thường hay cùng dì Út đi chợ Tết vào mấy ngày cuối tháng Chạp, ghé một gian hàng cây kiểng của hai ông bà già để mua một chậu cây nhỏ về trồng. Như một cái lệ hằng năm từ cấp hai cho tới tận cấp ba, cứ mỗi dịp Tết đến xuân về là mình lại rước về một chậu cây, thế là từ từ mình có được một khoảnh vườn nhỏ ngoài ban công với đủ loại cây kiểng. Tiếc là đến những năm lên Sài Gòn học đại học, không còn ai chăm sóc, nhà cũ của mình cũng đập đi xây lại nên toàn bộ những cái cây trong vườn đều phải bỏ đi.

Đến khi rời thành thị chuyển về quê sinh sống, mình lại có không gian riêng với một chiếc ban công lớn. Và khu vườn năm xưa bắt đầu được gầy dựng trở lại với những chậu cây mình đã từng trồng, trong đó gửi gắm ước vọng về một mảng xanh nhỏ nơi thành phố dần hiếm đi màu xanh của những tàng cây. Mỗi ngày ra vườn, quan sát sự sinh sôi nảy nở và hoại diệt của những cái cây cũng thấy được vô số điều kỳ diệu của thế giới tự nhiên mà bao lâu nay ta quên lãng. Giống như người thầy, mỗi cái cây đều dạy cho mình những triết lý sống hòa hợp với tự nhiên.

Nội dung chỉ dành cho Bạn đồng hành

Tìm hiểu chương trình Bạn đồng hành:

 

Hoặc đăng nhập để đọc bài viết (nếu bạn đã có tài khoản)

Nếu bạn cảm thấy bài viết này hữu ích, bạn có thể ủng hộ tác giả qua chương trình Bạn đồng hành hoặc tại đây.

Theo dõi
Thông báo của
guest

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Bình luận để cảm ơn hoặc chia sẻ ý kiến của bạnx