Ảnh: Wikipedia

Hồi mình học tiểu học, ba thường chở mình đi ăn sáng ở một tiệm cơm tấm lớn trong thành phố, nằm trên trục đường chính, lúc nào cũng đông khách. Vì mặt bằng nằm ở mặt tiền đường lớn nên giá một dĩa cơm tấm ở đây cũng đắt hơn mấy tiệm bình dân tầm chục ngàn, ví dụ dĩa cơm bình thường thời đó cỡ 10 ngàn thì tiệm này bán 20 ngàn. Thành ra khách quen của tiệm chủ yếu là tầng lớp khá giả trở lên, chưa kể khách du lịch đi ngang thành phố biển Phan Thiết cũng thường ghé ăn.

Tính từ lúc mình học tiểu học cho tới lúc mình ra trường đi làm nhiều năm, tiệm cơm tấm này đã bán ngót nghét được hơn 30 năm. Ở độ tuổi trưởng thành, thi thoảng mình vẫn ghé tiệm ăn để tìm lại mùi của ký ức. Bỗng một ngày đẹp trời, tự nhiên tiệm cơm tấm biến mất hoàn toàn không một dấu tích. Cánh cửa sắt đóng im lìm suốt nhiều ngày trời, không có một tấm biển nào thông báo tiệm nghỉ bán trong bao lâu hay đã di dời sang chỗ khác. Tầm khoảng vài tháng sau, mình chạy ngang thì phát hiện tiệm đã mở cửa bán lại, nhưng thay tên đổi bảng hiệu, và người bán hoàn toàn lạ hoắc. Thật kỳ lạ!

Nội dung chỉ dành cho Bạn đồng hành

Tìm hiểu chương trình Bạn đồng hành:

 

Hoặc đăng nhập để đọc bài viết (nếu bạn đã có tài khoản)

Nếu bạn cảm thấy bài viết này hữu ích, bạn có thể ủng hộ tác giả qua chương trình Bạn đồng hành hoặc tại đây.

(Số lượt đọc: 53 lần, 4 lượt đọc hôm nay)
Theo dõi
Thông báo của
guest

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Bình luận để cảm ơn hoặc chia sẻ ý kiến của bạnx