
Trong một số gia đình, thật lạ lùng khi có cảnh cha mẹ đặc biệt thiên vị đứa con này hơn đứa con khác, khiến cho đứa con bị thiệt thòi luôn cảm thấy bất công và tủi thân. Là con ruột nhưng đôi khi đứa con ấy lại cảm nhận mình giống như con ghẻ, chẳng khác nào lời bài hát:
Sống chung một nhà, sao mà đứa thương đứa ghét?
Sống chung một nhà, sao mà máu chảy không đau?
Phải chăng số phận gieo nhầm đời em con ghẻ?
Máu mủ gì đâu, để ai phải thêm bận lòng?
Tủi thân bao ngày, môi cười mà rơi nước mắt
Ngước lên hỏi trời: Sao đành tạo hóa ra chi?
(Ca khúc “Con ghẻ” – ca sĩ Nhật Kim Anh)
Câu chuyện tiền kiếp chằng chịt dây mơ rễ má trong gia đình Karen Turner sẽ cho chúng ta hiểu thêm một góc nhìn về sự phân biệt đối xử kỳ lạ này, cũng như mối liên hệ cộng nghiệp giữa các thành viên trong một gia đình.

Ở độ tuổi sáu mươi, bà Karen Turner chia sẻ rằng từ nhỏ bà đã luôn gặp khó khăn trong mối quan hệ với cha mình. Hồi còn bé, bà rất sợ cha vì ông luôn thể hiện rõ ra mặt rằng ông hoàn toàn không thích đứa con gái này một chút nào. Trong khi đó, Karen lại rất gần gũi với mẹ và ngưỡng mộ người mẹ đầy thông thái của mình. Bất cứ khi nào bà thắc mắc chuyện gì đó, mẹ sẽ luôn có cách dạy dỗ để cuối cùng bà tự mình trả lời được câu hỏi ấy.
Karen và em gái Arlene sống cùng cha mẹ là Jim và Barbara tại bang Virginia, nước Mỹ. Thuở thiếu thời, hai chị em bà đã rất thích khiêu vũ và thường hay đi khiêu vũ cùng với bạn bè, từ biểu diễn nghệ thuật cho tới nhảy theo nhóm. Karen nhớ lại, mỗi lần bà đứng ra hỏi xin cho hai chị em đi khiêu vũ, cha liền trả lời ngay mà không cần suy nghĩ: “Không!”. Tuy nhiên, nếu Arlene hỏi xin cho hai đứa thì cha lại đồng ý ngay lập tức. Chuyện này lặp đi lặp lại rõ ràng tới mức mỗi khi hai chị em muốn xin phép cha làm bất cứ điều gì, Arlene đều là người đứng ra đại diện.

Bản thân Jim là một người chồng rất độc đoán và thích kiểm soát vợ mình. Cả hai có một cuộc hôn nhân đầy trắc trở và có thời gian Barbara bị suy nhược thần kinh nặng nề. Mối quan hệ giữa hai vợ chồng diễn ra theo kiểu họ không thể hòa hợp khi sống chung với nhau nhưng lại không thể sống thiếu nhau. Tình hình gia đình họ trở nên phức tạp hơn khi Jim và Barbara chơi thân với một cặp vợ chồng khác là Bradley và Vicki, nhưng giữa Barbara và Bradley lại nảy sinh tình ý với nhau. Lúc nhỏ, Karen từng chứng kiến cảnh mẹ mình đi dạo bên bờ biển với chú Bradley đầy tình tứ.
Cây kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, khi Jim biết chuyện thì ông hết sức nổi giận và cắt đứt quan hệ giữa hai gia đình. Trong lúc cuộc hôn nhân dầu sôi lửa bỏng, vào mùa xuân năm 1940, Barbara mới tìm đến ông Edgar Cayce, một nhà tâm linh nổi tiếng có khả năng thấu thị khi rơi vào trạng thái thôi miên, để xin một bài luận giải về mối quan hệ phức tạp của gia đình bà. Theo thông tin về tiền kiếp, các thành viên trong gia đình bà đã từng ở bên nhau vào những năm 1600 tại thành phố Williamsburg, bang Virginia. Chính tại thời gian và địa điểm đó, phần lớn nghiệp quả của gia đình đã được tác tạo.

Trong kiếp sống gần nhất, người cha Jim có tên là Monroe Grossman, một người nông dân có sức ảnh hưởng và được kính trọng tại cộng đồng địa phương. Ông có một đứa con gái ngỗ nghịch tên là Sarah chưa chồng mà đã chửa hoang, khiến cho ông bị mang tiếng với xóm làng. Tức giận vì con gái phạm sai lầm, ông đã đuổi Sarah ra khỏi nhà và từ mặt cô. Một người phụ nữ khác vì cảm thương hoàn cảnh của Sarah đã cưu mang cô. Ở kiếp sống hiện tại, Sarah chính là người vợ Barbara của Jim, còn Bradley chính là chàng trai trẻ có mối quan hệ bất chính với Sarah. Và Karen chính là người phụ nữ đã tự nguyện giúp đỡ Sarah khi cô mang thai.
Về phần Arlene, cô cũng từng là một người sống ở thành phố Williamsburg vào giai đoạn này và có mối quan hệ thân thiết với Monroe Grossman, ở thời điểm đó đang góa vợ. Arlene từng là bạn gái của cha cô trong kiếp sống ấy, điều này giải thích tại sao cô luôn là đứa con được Jim cưng chiều nhất trong khi Karen thì bị hắt hủi. Sợi dây nghiệp quả này phần nào cũng ứng với câu nói “Con gái là người tình kiếp trước của cha” để chỉ sự gắn kết sâu sắc và tình cảm yêu thương đặc biệt giữa cha và con gái.

Mối liên kết nghiệp quả của gia đình này không chỉ giới hạn ở những năm 1600 tại nước Mỹ mà thực tế còn trải dài qua nhiều kiếp sống. Trong một kiếp sống ở Ai Cập, hai chị em Karen và Arlene thường xuyên tham gia vào các hoạt động giải trí, âm nhạc và khiêu vũ – điều này giải thích cho sự thu hút mãnh liệt của họ đối với bộ môn khiêu vũ trong hiện tại. Thú vị thay, khi trưởng thành, cả hai chị em đều theo đuổi ngành này và làm việc cùng nhau. Arlene thậm chí còn giành được học bổng để theo học ngành khiêu vũ tại Carnegie Hall, nơi hội tụ những nhạc sĩ và nghệ sĩ vĩ đại nhất thế giới.
Theo thời gian, các bài luận giải về tiền kiếp cho tất cả thành viên trong gia đình đã giúp họ hiểu hơn về những thử thách mà họ đang đối mặt hiện tại. Người mẹ Barbara hiểu ra rằng cách hành xử độc đoán và thói kiểm soát của Jim là một nỗ lực nhằm ngăn cản bà không trở nên “lầm đường lạc lối” trong hiện tại. Từ trong sâu thẳm, người cha Monroe Grossman ở kiếp trước không muốn con gái Sarah lại sống như ngựa đứt cương. Mặc dù cuộc hôn nhân của họ bắt đầu bằng sự áp đặt và oán hận, nhưng về sau, họ đã cùng đối mặt với nhau bằng tình yêu và sự thấu hiểu.

Karen kể lại rằng phải đến sau khi bà có gia đình riêng và người mẹ qua đời vì ung thư vú, bà và cha mới thực sự có thể cải thiện mối quan hệ của họ. Thời gian trôi qua, hai người ngày càng trở nên thân thiết hơn. Khi trò chuyện và lắng nghe cha, Karen mới hiểu vì sao ông lại trở thành kiểu người mà bà từng ghét khi còn nhỏ. Hóa ra tính nết của ông không chỉ bị ảnh hưởng từ các trải nghiệm trong tiền kiếp mà còn do bối cảnh sống trong kiếp này. Ông mồ côi cha mẹ từ nhỏ nên phải ăn nhờ ở đậu nhà họ hàng, thành ra ông cũng từng chịu cảnh bị phân biệt đối xử như Karen lúc nhỏ.
Điều đó càng chứng minh thêm một sự trả nghiệp thú vị nữa, bởi vì ông đã từng từ bỏ chính con gái mình trong kiếp sống dưới thân phận Monroe Grossman. Và giờ đây, ở kiếp sống này, ông phải trải qua cảnh bị cha mẹ ruột của mình bỏ rơi ngay từ nhỏ để nếm trải chính nỗi đau mà mình đã gây ra như một sự cân bằng nghiệp. Theo lời Karen tâm sự, rất lâu trước khi cha bà qua đời, họ đã cố gắng giải quyết xong ân oán nghiệp quả từ tiền kiếp, vượt qua mọi sự hiểu lầm hay thù hằn còn sót lại, để Karen có thể không ngần ngại nói rằng: “Hai cha con tôi rất thân thiết và tôi thực lòng yêu thương cha”.

