5…10…15… 20…

Nhớ trò chơi trốn tìm ngày bé, người đi trốn kẻ đi tìm.

Bao giờ ta cũng bắt được nhau trong cái ngỡ ngàng, sợ sệt và hớt hải. Ta luôn muốn làm kẻ chạy trốn hơn là người đi tìm, vì đâu có ai muốn mình phải là người bị thua. Có khi ta lặng im nấp trong một góc không ai tìm kiếm được ta, lòng ta thấp thỏm mong chờ được người đi tìm giải thoát, dẫu bị thua cũng chịu. Có khi, ta cứu bạn một lần, bạn cứu ta lại, như thế là sòng phẳng. Có khi vì bạn là em ta, là chị, là anh ta nên ta phải cứu hay họ sẽ cứu ta lại. Rốt cuộc, chúng ta lại nợ nhau trong những mối quan hệ ở đời.

Ta thích trốn vào một góc nhà kho, chui vào những xó xỉnh tăm tối và ngồi lặng im đợi chờ. Khi ta hời hợt và muốn giành phần thắng, ta giấu mình vào những hàng rào hoa dâm bụt, để cây có thể che mất một phần thân thể mình, để ta có thể ùa ra bất cứ lúc nào để đập tường trước, và ta thắng. Ta thích cái hàng rào dâm bụt, vì trong những lúc đợi chờ, có thể vặt lá, bứt bông, ngồi vạch lá tìm sâu đúng nghĩa.

Tuy là kẻ đi trốn, nhưng ta luôn sợ cái cảm giác không ai tìm được mình. Lúc đó, ta chới với và lạc lõng lắm, chỉ muốn rấm rức khóc và chạy ùa ra, nhưng không hiểu sao ta vẫn cứ ngồi im và… chờ đợi. Bởi lẽ ta biết rằng, những người đi trốn luôn mong có kẻ đi tìm.

Nếu bạn thích bài viết và những gì Chơn Linh chia sẻ, bạn có thể ủng hộ mình tại đây:

📖Ủng hộ tác giả

(Subscribe blog để nhận bài mới hằng tuần qua email)
Author

Một người xem việc học là một niềm vui thú và có đam mê khám phá các quy luật hữu hình và vô hình trong cuộc sống. "Nếu bạn muốn tỏa sáng ngày mai, bạn phải lấp lánh ngay từ hôm nay".

Bình luận

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.