
Nguồn năng lượng của người hướng nội giống như cục pin của một chiếc điện thoại di dộng, xài càng nhiều thì càng tiêu tốn nhiều năng lượng. Khi điện thoại của bạn chỉ còn 3-5% pin, nếu bạn cố sống cố chết xài cho bằng được thì chỉ ít phút sau, màn hình chuyển sang tối dần và sẽ có thông báo nhảy lên nhắc nhở bạn rằng pin đang rất yếu. Lúc này, thứ cái điện thoại cần là được sạc pin, nhưng nếu bạn vẫn tiếp tục ngoan cố xài, thì bùm một phát, màn hình sẽ tắt ngúm.
Nội dung chỉ dành cho
Bạn đồng hành theo năm
Tìm hiểu chương trình Bạn đồng hành hoặc đăng nhập để đọc bài viết:
(Nâng cấp lên gói Bạn đồng hành theo năm để mở khóa nếu bạn đang đồng hành theo tháng)
(Số lượt đọc: 162 lần, 1 lượt đọc hôm nay)


Em vẫn không thực sự hiểu việc bứt phá khỏi vùng an toàn thì có gì sai ạ ?
Qua cách đặt câu hỏi thì có vẻ em vẫn chưa hiểu thông điệp bài viết muốn truyền tải rồi 😀
dạ vâng vậy chắc em cần thời gian để nghiền ngẫm thêm
Trong bài viết anh đâu khẳng định việc cổ vũ bứt phá khỏi vùng an toàn là “sai” đâu em ơi. Mà đó chỉ là quan điểm của những người hướng ngoại, cụ thể là các chuyên gia truyền cảm hứng cổ vũ những người hướng nội phải bứt phá giống như họ để đạt được thành công giống như họ. Tuy nhiên, vấn đề nằm ở chỗ, có những người họ vẫn ở yên trong vùng an toàn và họ vẫn đạt được thành công đấy thôi 🙂
Bài viết như đi vào từng tế bào của cơ thể. Cảm ơn Chơn Linh. Mong là được tương tác với bạn nhiều hơn nhé!
Khi mới tốt nghiệp ĐH
Mình cảm thấy thật hoang mang
Những suy nghĩ “bứt phá” “đam mê”
“Ra khỏi vùng an toàn”
Cứ ám ảnh quẩn quanh trong đầu mình
Không biết mình muốn gì thích gì mê gì
Nên cảm thấy ngán ngẩm chán nản lắm
Rồi mình ở nhà một năm
Không ra ngoài đi đó đây
Mình là một đứa hướng nội gần như thuần chủng
(chắc cũng 80-90%)
Mình chỉ ở nhà
Rồi một ngày đọc sách – nghe giảng sách
Đó là chuỗi bài giảng về Nữ đức
Của cô Trần Tịnh Du
Mình chợt hiểu và muốn làm mọi thứ
Giản đơn quen thuộc hàng ngày
Một cách chỉnh chu dụng tâm nhất
Thế thôi rồi mình cảm thấy
Thật sự hạnh phúc đến từng tế bào
Mình chỉ ở trong vùng an toàn nhỏ bé
Và mình đã hạnh phúc với nó
Cảm ơn bài viết của Chơn Linh^^
Wow xuất khẩu thành thơ luôn 😀
Thật sự rất cảm ơn những bài viết của anh ạ.
Là một người hướng nội thuần chuẩn, em cũng không hiểu vì sao suốt vài tháng trước đến cuối tháng 6 vừa rồi, dù cơ thể mệt mỏi rã rời, em vẫn luôn trong trạng thái “high” — làm việc như điên suốt 5–6 tháng, mỗi ngày 12–14 tiếng, quên ăn quên ngủ.
Một đứa hướng nội chỉ cầu bình yên như em mà lại có những hôm tự tin cãi tay đôi với đồng nghiệp/sếp người Trung, đến giờ nghĩ lại cũng thấy kỳ lạ. Nhưng em cũng nhận ra, dù tiếng Trung của em có tốt đến đâu thì cũng không thể đạt đến trình độ như người bản xứ. Vậy nên khi sếp hay đồng nghiệp phản ánh rằng em chưa thực sự hiểu hết ý của họ đã phản biện, thì có lẽ họ cũng không sai.
Em đã ép bản thân đến kiệt sức, bỏ qua mọi tín hiệu cảnh báo từ cơ thể. Kết quả là xảy ra hiện tượng “đảo cực” như bài viết anh đề cập , năng lượng tụt dốc không phanh đến mức âm. Hậu quả là suốt tháng 7 đến giờ, em chẳng muốn làm gì cả.
Huhu, theo dõi anh từ lâu mà lại bỏ lỡ series lần này. Nhưng hôm nay, cuối cùng em cũng tìm ra “root cause” rồi — phải để cơ thể được yên tĩnh, nghỉ ngơi và sạc pin lại thôi.